Chap 4.1

 Series Truyện Trong Nghề !!

Chap 4: Bệnh Viện Đồng Nai và những cái chết.

Phần 1: Cô hộ lý...

( Lưu ý: sự kiện này diễn ra vào năm 2013, lúc này là bệnh viện cũ ở trung tâm TP Biên Hoà, bệnh viện này nổi tiếng dân Biên Hoà ai cũng biết, những lời đồn thổi có ma ở đây khá nhiều )

Kể từ ngày hôm ấy, lão Bình ít khi gọi tôi đi trực đêm hẳn. Lão chỉ gọi tôi đi chơi những hôm có tai nạn nhẹ hay những vụ ít kinh dị hơn hôm bữa.

4 năm sau...

- Alo, Bảo hả em..

- Dạ, em nghe anh Nhân ơi ( Nhân là thằng cha pháp y bạn ông Bình, lão này còn nhây hơn lão Bình béo)

- Ờ tý mày chạy lên bệnh viện nhá.

- Chi vậy, có đám hả ( Nhân tiện nói luôn, công việc chính của mình là trại hòm, không phải pháp y. Mình chỉ đi theo mấy ổng chơi chơi thôi. Lâu lâu mấy ổng dắt ra hiện trường phụ, kiếm chút xèng cafe thôi.

- Không, nay tao với thằng Bình có lúa. Lên đây ngồi nhâm nhi.

- Đu, ngon zậy. Cần mồi miếc gì không. ??

- Cần chớ, có gì ngon xách lên đây.

- Ok, lên liền..

Sau đó tôi vác mồi lên nhậu cùng 2 anh già, ngồi cũng khá lâu. Khi đã tê tê, tôi bắt đầu câu chuyện vài năm về trước...

- Mấy nay ít đám quá nha mấy anh hai.

- Lão Nhân : Ừ, mấy nay rảnh rỗi quá chời, có cũng của Mai Phùng Xuân làm ( Mai Phùng Xuân là trại hòm lớn nhất Biên Hoà, có từ năm 75 )

- Lão Bình : Mai Phùng Xuân nó bao hết cái bệnh viện này rồi, mày không có cửa giành đâu.

- Biết mà, bên nó chơi toàn cán bộ không. Nó thầu rồi sao chen được.

- Lão Bình : lâu lâu có đám đạo dưới đó tao gọi mày, lo gì.

- Lão Nhân: Còn không lên đây chơi với tụi tao, có vụ nào hot tao dẫn đi chơi !

- Mấy vụ tai nạn hay gì..

- Lão Nhân: Ừ, đi tao dắt mày đi..

- Ủa mà anh Nhân hồi trước em đi với lão Bình béo vụ xe lửa mấy năm trước đó, lúc nhặt xác em thấy có cái bóng đen gần đó là gì vậy ?? Đột nhiên 2 ông anh khựng lại, mặt biến sắc. Lão Bình né đi giả vờ như không nghe thấy. Còn lão Nhân thì ngập ngừng.

- Lão Nhân : Hồi trước cũng có mấy thằng hỏi như mày, giờ nghỉ hết rồi..

- Ủa sao vậy??

- Lão Nhân : Ám ảnh quá, theo không nổi..

- Ám ảnh, ám ảnh cái gì cơ ?

- Lão Nhân : Cái bóng đen mày nói đó !

- Gì ghê dzậy.. sao em không bị..

- Lão Bình : Mày không thấy là tại ngày đó tao đuổi mày về, vì mày không đi làm như tụi tao. Hên cho mày là em tao, tao mới đuổi mày về, chứ không mày mà đi theo chắc cũng không khác gì mấy thằng kia..

- Là sao ??? Lúc này lão Nhân mới kể cho tôi nghe.....

- Lão Nhân : Mỗi lần có người bị tai nạn chết, hoặc tự tử chết. Tức là chết theo kiểu đau đớn hay bất ngờ. Lúc đó người ta sẽ không biết là mình đã chết nên còn đứng bên cạnh. Cái bóng đen mày thấy giống như là phần hồn, hay có thể gọi là ma đấy. Những lúc như vậy, khi mà mày đứng cạnh hay đụng vào xác. Họ sẽ đi theo mày, tại vì mày có mặt ở đó. Mày mà không quen, ngta sẽ đi theo mày hoài. Nói cách khác là ám đấy. Bởi vậy lúc đó thằng Bình mới không cho mày theo, tại mày còn trẻ. Tụi tao già rồi, làm lâu năm rồi nên quen. Mày còn trẻ, tụi tao coi mày như em trong nhà nên muốn tốt cho mày thôi. Đừng có ham ba cái này, chả tốt lành gì đâu.

- Lão Bình: Cái việc của mày là làm hòm không phải pháp y, tụi tao coi nghề này là miếng cơm, tụi tao làm có khi nhỏ hơn mày bây giờ. Tụi tao biết cái gì cần tránh.

- Lão Nhân : Nó nói đúng đấy, thà như mày làm bác sĩ pháp y thì được, chứ như tụi tao chẳng ngon lành gì đâu. Chỉ đi nhặt xác thôi.. Đoạn 3 anh em tụi tôi ngồi lai rai tới 3h sáng rồi nghỉ, tôi xin phép về trước vì ngày mai còn có việc.... Một tuần sau.... 5h30p sáng ... điện thoại đổ chuông. Trên màn hình hiện lên một sdt lạ hoắc..

- Alo, ai vậy ??

- Dậy chưa cu, lên ăn sáng uống cafe nè., ( giọng lão Bình béo vang lên )

- Mấy giờ rồi, mới sáng sớm mà cha, để ngủ miếng đi..

- Dậy dậy, ngủ nghê gì giờ này, dậy đi. Thanh niên con mẹ gì ngủ suốt !

- Mới 5 rưỡi mà ông già, nay mắc gì gọi sớm dzậy..

- Tao với thằng Nhân mới hết ca xong, lên đây ăn sáng thằng Nhân bao..

- Ngon dzậy, có kèo gì hả... Giọng lão Nhân vang lên.

- Mày đéo lên nhanh nhịn ráng chịu.

- Ok lên giờ nè ! Bắn xuống giường liền, thay đồ vệ sinh các kiểu tôi chạy ngay lên bệnh viện đi ăn sáng cafe với 2 ông anh già..

- Giữa mùa mưa rồi sao trời nóng ghê, 6h sáng mà vẫn thấy nóng này..

- Lão Bình : Đến tháng 9 mưa mới nhiều, nay mới tháng 7. Còn lâu.

- Lão Nhân : Mấy nay trốn đâu vậy mày, không thấy lên thăm mấy thằng anh gì hết vậy?

- Em ở nhà làm chứ đi đâu đâu, tuần rồi có mấy đám. Bận đâu có đi được..

- Lão Bình : Thằng này chỉ khi nào có mồi nó mới thăm anh nó thôi, chứ có cứt mà nó mò lên đây.

- Lại bậy rồi, lâu lâu vẫn lên rủ đi cafe nhá. Tại 2 ông bận có đi được đâu.

- Lão Nhân : Đủ mẹ, mày canh lúc tụi tao bận mới rủ, đá chết cha mày giờ.. Đang ngồi nói chuyện rôm rả, đột nhiên bên phía cổng bệnh viện tập trung khá đông người, giống như đang có chuyện gì đó. Tụi tôi đang thắc mắc xem có chuyện gì mà mọi người lại tập trung như vậy ?? Cái lão Bình có điện thoại..

- Alo, Bình nghe...................................... cái gì ? Thật không ?? Rồi rồi, tui chạy qua liền..

- Lão Nhân : Gì vậy?

- Lão Bình : Người ta báo bà Giàu hộ lý tự sát trong phòng nghỉ..

- Lão Nhân : Cái gì ?? Thật hả ??

Cái gì vậy, bà hộ lý tự tử ??? Mới sáng sớm mà. Sau đó tụi tôi chạy nhanh về bệnh viện. Khi tới nơi mới thấy một cảnh tượng kinh hoàng. Cô hộ lý chết trên vũng máu, cổ bị cắt nhiều nhát, trên ngực vẫn còn 2 con dao dính máu. Trong phòng lúc này không có ai, lại tắt điện. Lúc này bảo vệ đang can ngăn không cho người chồng vào, phần không muốn ông ấy thấy cảnh tượng này. Phần vì muốn giữ nguyên hiện trường chờ công an đến.


- Kinh quá, sao mà phải đi tự tử vậy?

- Lão Nhân : Có chuyện gì rồi mới vậy, nhưng mà sao tự tử lại cắt cổ nhiều nhát được như vậy. Lại còn 2 con cắm trên người nữa?? Khó hiểu.

- Lão Bình : Ừ nhỉ, nhìn có vẻ không giống tự tử lắm. Bình thường tự cắt vào cổ 1 nhát là muốn gục rồi, đây tới 3,4 nhát lận. Lại còn cắm 2 con dao vào người. Đàn ông khoẻ mạnh chưa chắc làm được.

- Ừ ha, mà cô này có tuổi rồi chưa kể là phụ nữ nữa. Dù gan cỡ nào cũng khó mà àm được.

- Lão Nhân: Có chuyện gì đó không ổn ở đây, có lá thư tuyệt mệnh để lại kìa. Khả năng là bị giết chứ không thể nào là tự tử được.

Khi mọi người còn đang bàn tán thì công an đến, những người có liên quan được triệu tập. Ban giám đốc bệnh viện cũng xuống làm việc. Lúc này tụi tui dạt ra để các ban nghành làm việc.

- Lão Nhân : Tao thấy vụ này không ổn lắm, không thể nào là tự tử được..

- Lão Bình : Chắc chắn rồi, bây giờ cho mày 1 con dao, mày tự cắt cổ mày 3 nhát xem được không. Nhát đầu tiên cắt thẳng vào động mạch chủ là đã mất cảm giác rồi. Cắt được 3 nhát mày cũng chẳng còn máu để có sức cắm 2 con dao vào người. Đấy là chưa kể trong phòng lộn xộn lắm, giống bị 2 người vật lộn hơn. Chứ tự tử là ngã ngửa ra rồi.

- Lão Nhân : Ừ, chắc ghét nhau vụ gì rồi.

- Lão Bình : Sao cu, lần đầu thấy án mạng hay sao im re vậy??

- Em lại thấy nữa rồi !

- Thấy? Mày thấy gì. ( 2 lão đồng thanh hỏi..)

- “ Bóng đen “ ngay đầu cổ .....

To be continued...!

Comments